

Hôm đó, như mọi ngày, Hân
đạp xe lang thang qua các
con hẻm sau giờ ra về.Trời
đẹp đến lạ lùng, ko hề mưa
một giọt, và nắng ko gắt chút
nào, và cứ thong thả đạp xe
đi như vậy cho đến khi nhìn
thấy một cảnh ko nên thấy:
Bạn trai cũ của nó-Tuấn-
đang đi một chiếc SH phóng
qua, ngồi sau lưng là một
con nhỏ tóc nhuộm vàng
choé đang hí hửng ôm Tuấn.
Thiệt là chướng mắt !!
Thật ra, nó đã ko còn nhớ
nhung Tuấn nữa, nhưng mỗi
lần nhắc lại tim nó lại nhói
đau lên.Nó bùn,bùn hoài cho
tới khi...Rầm!!!.Có tiếng va
chạm khá lớn, và may sao
người nó ko bị thương gì cả,
tập vở bị rớt ra khỏi cặp.
Cũng may là cái xe ko sao,
nhưng nó lồm cồm ngồi dậy
và mắng cái tên đã tông nó:
- Mắt mũi để đâu vậy
hả????. Đi xe mà đầu cứ lắc
quầy quậy là sao???.
Tên đó cũng mắng nó. Nó
ngước cái đầu lên nhìn mặt
tên đó(chiều cao khiêm tốn).
Trước mặt nó là một Kool boy
chính hiệu đang chống nạnh
nhìn chằm chằm nó. Trong
vài giây,cái máu mê zai đẹp
của nó nổi lên 1 tí (các bác
thông cảm, con gái thời nay
vậy đấy). Nhưng,nó kịp trấn
tĩnh lại và nhìn thấy cái phù
hiệu trường Nguyễn Thái
Bình, lớp 11B1,cùng với cái
tên: Chí Tâm. Tên đó cũng
nhìn cái phù hiệu của nó và
cười khẩy:
- Cũng là Nguyễn Thái Bình
à?.
- Thì sao chứ?. Đàn em mà
dám mắng đàn anh à?.
- Này!Ai đàn em gì với ông?.
- Thì đây! Hắn chỉ vào cái
phù hiệu mã số của nó và
nói: Ngọc Hân,lớp 10A5
trường Nguyễn Thái Bình à?.
Hân tính cãi lại thì chợt nhớ
mama đang mong nó về
trông nhà để mama đi ăn đám
cưới. Nó xụ mặt xuống méo
xẹo. Tên Tâm đó thấy lạ nên
hỏi: Sao vậy? Nãy to mồm
lắm mà?.
Nó im lặng cúi xuống nhặt
tập vở.Tên đó cũng cúi theo
phụ, nhưng nó đã giật cuốn
tập lại và la: -Không cần đàn
anh giúp! Mắc công mỏi lưng!
Để tui tự làm!. Tâm khẽ
cười,anh ngồi chống cằm
nhìn Hân. Chợt, Hiếu-bạn của
Tâm réo anh: - Tâm!Lẹ đi! Ko
tụi nó về hết giờ!.
Tâm chạy lại thằng bạn và
nói: - Mày đi trước đi! Tao
chạy theo liền!. Hiếu rú ga
chạy đi ,rồi Tâm quay lại thì
Hân đã leo lên xe và đạp đi
mất. Anh liền chạy tới chiếc
nouvo đen của mình và gạt
chống.Bất chợt,anh nhìn
thấy một cuốn sổ màu đen.
Tò mò,Tâm nhặt lên và nhìn
cuốn sổ,rồi nhìn về phía
Hân mới vừa đi khỏi.
Song,anh cất cuốn sổ vào
cặp và phóng đi mất....
Cũng vào tối hum đó, Hân
đang ngồi lục cái cặp để
kiếm cuốn sổ đen của mình.
Nhưng tìm mãi vẫn ko
thấy.Nó bắt đầu đâm ra lo
lắng. Đấy là cuốn sổ nhật kí
của nó, ghi lại tất cả những
gì nó cảm nhận về mọi
người, về tình cảm,....Nó lo
sợ có ai đó nhặt được thì nó
sẽ bị đem ra làm trò đùa của
cả trường. Đang tuyệt vọng
thì nó nghe tiếng chuông
điện thoại reo lên,nó chán
nản bắt máy:
- Alô!
- Alô,Hân hả? Tao là Thanh
nà.
- Mày gọi tao có chiện gì hả?.
- Mai mày qua nhà tao chơi
được ko?.
- Mai là chủ nhật hả? Ừ,chắc
được.
- Nhớ qua nha! Tao có cái
này hay lắm!.
- Ừa....
Hân cúp máy và thở dài.Việc
tìm kiếm cuốn sổ khiến nó
tốn khá nhiều mana, nên nó
cảm thấy mệt mỏi một chút.
Hân nằm lên giường và thiếp
đi...
Sáng chủ nhật,đúng 9 giờ,
Hân đứng trước cửa nhà Diệp
Thanh. Sau khi nhấn chuông
xong, nó đứng đợi con bạn
ra mở cửa.Mãi một lúc sau
mới có người ra, nó ko nhìn
mặt người mở cửa cho mình
mà cứ tưởng con bạn:
_Mày làm gì lâu thế?.Biết tao
đợi nãy giờ mỏi chân lắm
ko?.-Hân đẩy xe vô nhà.
_Mỏi lắm à?.-một giọng nói
vừa lạ mà vừa quen.:k70
_Sao cái giọng này...:k60
Nó ngẩng lên nhìn và trợn
trừng mắt lên.Người đứng
trước mặt nó chính là cái tên
đã tông vào xe nó hum
qua.Nó vẫn nhớ cái bản mặt
ương ngạnh,lạnh như băng
của tên đó.
_Này!Đừng nhìn anh chòng
chọc vậy chứ!.
Tâm thấy khó chịu vì ánh
mắt ko mấy thiện cảm của
Ngọc Hân.
_Sao ông lại ở đây?
Diệp Thanh chạy tới,kéo tay
Hân.
_Hân,mày tới rùi à?Sr nha,hùi
nãy tao đang phụ má tao nấu
cơm nên nhờ anh tao mở cửa
giùm.
_Gì cơ?Ổng là anh mày.
_Này pé!Anh có tên đàng
hoàng,ko fải ông này ông
kia.
_Kệ tui!Tui thích gọi vậy đó!.
_Thôi!Đừng cãi lộn nữa.
Thanh cản hai người lại.
_Vậy mày nói đi.
_Ảnh tên là Nguyễn Chí
Tâm,anh họ của tao.Là kool
boy trường mình đó.:k4
_Nghe chưa pé?.Anh tên là
Tâm,ko fải ông.
Nói roài Tâm bỏ vô nhà,mặc
cho Hân đang nhăn mặt nhìn
theo cái dáng lấc cấc của
Tâm.Thanh khều con bạn và
hỏi:
_Way,Hân!Mày với ổng có
quan hệ gì thế?.
_Mày hỏi làm gì?.
_Tao thấy hai người nói
chiện sao thân thiết quá nên
hỏi....
_Hum qua ổng tông xe tao.-
Hân đi lên phòng với Thanh.
_Sao?Tông xe hả?Rùi sao
nữa...
Vừa vô phòng,Thanh đã
nhảy lên giường ôm con gấu
bông mà háo hức nghe
chiện.:k65
_Ừ thì cãi lộn...
_Ai thắng???
_Ko coá ai thắng hết!.-Hân
ngồi xuống ghế.
_Sao kì dzạ???.
_Thì tao phải về trông
nhà,còn ổng thì nói chiện với
bạn.Nhưng mà...
_Sao?.
_Tao mất cuốn sổ nhật kí òi.
_Thiệt hok?Mất hùi nào???
_Hum qua....
_Chết mày chưa con,ai biểu
mang theo lên trường chi hok
biết...:k48
_Để ở nhà mama tao đọc thì
tiêu.
_Ừ ha....:k25
Hai đứa đang tám với nhau
thì Tâm đạp cửa đi vô.
Rầm!!!.
Hân và Thanh giật mình nhìn
Tâm đang bưng cái mâm
nước và bánh ngọt nhìn tụi
nó chằm chằm.:k65
_Làm gì mà tông cửa mạnh
vậy?.-Thanh đứng lên mắng
Tâm
_Thì bưng nước và bánh vô
cho em và khách của em.
_Tốt quá ha?.-Hân nhìn Tâm
trêu chọc.:k29
_Từ nhỏ.:k48
_Lần sau làm ơn đi vô gõ
cửa nhẹ nhàng dùm.:k14
Hân vừa nói vừa đứng lên
tính bê dùm cái mâm cho
Tâm.Nhưng,Tâm đã giựt lại
cái mâm và đi ra cửa.Hai đứa
thấy lạ nên hỏi:
_Làm cái gì vậy?.
_Thì đi ra cửa gõ lại.
Hân và Thanh bật
cười,Thanh chạy tới cầm cái
mâm và nói:
_Lần này bỏ qua cho anh đó!.
Tâm gãi đầu và nhìn Hân còn
đang cười vì hành động hùi
nãy của anh.Tâm đóng cửa
lại,nhưng cũng còn ló mặt
vào chọc Hân:
_Hey ,pé mắt lé kim!.
_Tui có tên đàng hoàng!.
_Thì tên Lé Kim chứ gì?
_Ông dám...
Hân tính ném cái gối nhưng...
_Lé Kim cười dễ thương lém!
Xong rùi Tâm đóng cửa
lại,còn Hân thì ném cái gối ra
cửa,và nó chợt thấy hơi vui
trong lòng.Thanh nhìn con
bạn đang mơ màng,nó búng
tay một cái khiến Hân giật
mình.
Tách...
_Hả???Gì vậy.
_Mày có seo ko Hân?.
_Ý mày là sao?Tao ổn mà.
_Mày đừng nói là mày kết
ổng roài nhá!
_Mày khùng quá đi!.-Hân xua
tay phủ nhận.
_Ừm...Mà tao nói trước,mày
đừng coá thix ổng.
_Sao vậy?.
_Ổng chỉ chuyên môn đi wen
ngýời ta chừng 1 tháng roài
say goodbye thoy à.
_Vậy à....
Hân và Thanh vẫn tiếp tục
nói chiện về cuốn sổ,và về
những chiện khác mà ko biết
rằng,Tâm chính là người giữ
nó.Và tệ hơn,anh đã biết hết
bí mật của Hân.....
************************************
...12 giờ trưa,Hân tạm biệt
con bạn và đi xuống nhà lấy
xe về.Tâm nhận nhiệm vụ
của con em họ là phải tiễn
Hân một đoạn dùm Thanh vì
nhỏ bận việc.Hân dắt xe
đi,kế bên là Tâm.
_Này!Đừng đi chung nữa,tới
đây được rồi.
_Thích!.
Hân bực bội,nó chả thix đi
chung với Tâm là tại vì trên
đường có rất nhìu con nhỏ
nhìn theo ganh tị.Tâm nhìn
vẻ mặt của Hân và hiểu
chiện,anh quay qua nói với
nó:
_Vậy...Anh về đây,pé đi về
cẩn thận.
_Cám ơn,tui coá hai cái này
cần nói với anh.
_Cái gì vậy?.
_Thứ nhất:Làm ơn lên trường
thì lờ tui đi,coi như ko quen
bít.Thứ hai:Tui ko fải pé,tui
đã 15 tuổi roài.Và đến tháng
2 tui sẽ tròn 16 tuổi,bởi vậy
làm ơn đừng kêu pé.
_Điều kiện 1:Anh coá thể
ok.Nhưng cái thứ 2 thì ko
được
_Hửh?Sao lại ko???.
_Vì 15 hay 16 tuổi thì pé vẫn
còn pé lắm.
_Kệ tui!.
_Vậy thì kệ anh đi,anh về
nha...Pé!!!
Tâm quay lưng đi và cố chọc
cho Hân tức lên roài bỏ
chạy.Hân cằn nhằn,nhưng
trong lòng nó vẫn thấy hơi
lạ.
_Cái đồ...đáng ghét!-Roài nó
leo lên xe và đạp về nhà...
...Ngày thứ hai đầu tuần,vào
giờ ra chơi,Hân nằm trên bàn
bùn rầu về cuốn sổ của
mình.Cái Hoa -bạn nó khều
khều và kêu:
_Way!Way,Hân!Có anh đẹp
zai kiếm kìa!.
_Để tao yên đi!
Hân bực bội,roài có giọng nói
quen thuộc vang lên:
_Way!Dậy trả sổ nà!.
Hân vẫn tiếp tục im lặng cho
tới khi nghe được hai từ"trả
sổ".Nó giật bắn người lên:
_CÁI GÌ?CUỐN SỔ!!!.
Tâm bật cười và kéo nó đi ra
khỏi lớp trong khi nó còn
đang ngớ người.Cả đám con
gái nhìn theo mà ghen tức.Tụi
trong trường cứ thế mà xì
xào to nhỏ với nhau.Nó bị
kéo đi ngang qua chỗ Tuấn
và Thanh đang đứng nói
chiện.Và dĩ nhiên,Tuấn nhìn
thấy còn Thanh thì ko hề...
Tâm dắt nó ra căn tin của
trường,và đi tới một góc
khuất người.Tâm kéo ghế ra
và nói:
_Ngồi đi pé!
_Trả tui cuốn sổ!
_Thì pé ngồi đi!.
_Cuốn sổ đâu???.
_Anh bảo pé NGỒI XUỐNG!.
Tâm hét lên và ấn nó ngồi
xuống ghế.Hân bực bội kéo
ghế xích vô.Tâm cười và hỏi
nó:
_Pé uống gì?.
_Gì cũng được!.
Hắn đi mua hai chai trà xanh
C2 roài đi tới đặt xuống
trước mặt Hân một chai.Đợi
Tâm ngồi xuống,nó khoanh
tay hỏi:
_Roài đó!Trả sổ đi!
_Từ từ đã.Anh sẽ trả với
điều kiện....
_Sao???.-Hân mở chai trà và
uống một ngụm nước
_Pé làm bạn gái của anh đi!.
_Sặc!!!-Nó bị sặc vì câu nói
của Tâm
_Sao thía?
_Này!Coá bị điên ko?
_Không?
_Vậy sao mún tui làm bạn gái
anh?.
_Thích!.
_No!No!No!Ko bao giờ nhá!Mơ
đi!.-Nó đứng lên tính bỏ đi.
_Vậy thì chiều nay pé sẽ nổi
tiếng nhất trường!-Tâm lật
cuốn sổ ra vừa cười vừa
nhìn vào sổ.
_Cái gì cơ?.
_Để xem...à đây rồi:"Tuấn
vẫn đẹp trai như trước
đây,nhưng tiếc là cậu ấy ko
còn để ý đến mình nữa.Ôi!
Ước gì..."
Tâm đang đọc lên thì bị nó
lấy tay bịt miệng lại.Tâm cười
và chỉ chỉ cái ghế ra hiệu
cho Hân ngồi xuống.Nó
ngoan ngoãn nghe lời ngồi
xuống.
_Sao nào?Pé có đồng ý ko?.
_Nghe này,tui sẽ đồng ý bất
cứ điều kiện nào ngoài cái
điều kiện làm bạn gái của
anh ra...
_Anh ko thích!Anh mún pé làm
bạn gái của anh,ko thì pé
biết sẽ thế nào roài đấy!.
_Nhưng...
_Không coá nhưng nhị gì
hít.Gần vô học roài,anh đi
lên lớp đây,cho pé thời gian
suy nghĩ từ giờ đến giờ ra
về đó!.
Rồi Tâm đứng lên,cười đểu 1
cái với nó và cứ thế mà đi
lên lớp.Hân khó chịu nhìn
theo cái dáng đi đáng ghét
của hắn, nó tưởng tượng
nếu Tâm là trái bóng nó sẽ
đá bay thật xa khỏi tầm
nhìn.Nó chán nản cầm chai
nước đi lên lớp và cứ suy
nghĩ về việc Tâm nói...
Chap 5...
Yêu...(Chap 5)
Chap5...
Đang ngồi học tiết Văn mà
đầu óc của Hân ko thể tập
trung được. Hân ngồi xoay
xoay cây bút trên tay.Mắt cứ
nhìn vào cái đồng hồ.Nó
đang cầu sao cho thời gian
trôi qua thiệt là chậm để nó
ko **ng mặt tên
đó.Nhưng,điều nó cầu mong
đã ko thể thành sự
thật,tiếng chuông báo hiệu
ra về reo lên.
Reng...Reng....Hân nhanh
chóng đứng lên chào thầy và
xếp tập vở vào cặp với tốc
độ cực nhanh.Nó kéo cái Hoa
lại và nói:
_Nếu cái "anh đẹp zai" hùi
nãy mày thấy đến gặp tao
thì mày bảo là tao về roài
nhá!..
Hoa bỗng trợn mắt lên và
bắt đầu cà lăm:
_Anh...anh...
_Mày cóa nghe tao nói ko
vậy,Hoa?.
_Đằng...đằng sau mày...
_Hửh???
Hân vẫn chưa hiểu ý của con
bạn,nó ngờ ngợ rồi bỗng
giật mình.
_Dám trốn cơ đấy!.
Hân quay lại thì thấy khuôn
mặt Tâm đang cười đểu đến
kinh khủng.
_Chào pé!Sao rồi,tính bỏ anh
mà về đấy à?Không chào
anh một tiếng à?.
_Chào!Xong rồi đó!Tránh ra
cho tui đi!.
Hân lách người đi ra khỏi
cửa,bước ra được cái hành
lang khiến nó mừng mún
khóc nhưng Tâm đã kéo tay
nó lại:
_Đi đâu mà vội vậy pé?.
_Gì nữa đây?Để tui yên!.-Nó
nhăn mặt.
_Đi ăn kem với anh hok?.
_KHÔNG!-Nó hét lên và tính
vùng cái tay ra.
_Này!Bộ mún nổi tiếng lắm
à?.
Tâm nói nhỏ vào tai nó.Hân
mới nhớ ra chuyện cuốn
sổ,nó giật bắn người lên.Tâm
cười khoái chí kéo tay nó đi
xuống nhà để xe.
_Này!Đừng có kéo tui đi vậy
chứ!.
_Lấy xe đi!-Tâm ra lệnh cho
nó.
_Xe ông đâu sao ko lấy tự
nhiên đi ké xe tui!.
_Xe hư đi ké ko được
à?.Nhanh đi!
_Hừ!Cái đồ...
Nó lẩm bẩm đi ra lấy xe.Tâm
đứng từ xa nhìn theo cái
dáng của nó và cười.Hân để
cặp lên giỏ xe,nó nhìn Tâm
đang đứng nói chiện với tụi
con gái,nó lảm nhảm:
_Hứ!Còn ko biết ra lấy xe
dùm,chỉ biết đứng tán
gái.Chả có galăng tẹo nào cả!
Xe đạp của nó bị kẹt giữa
một đống xe đạp.Nó cứ loay
hoay mãi mà ko ra được.Tâm
đang đứng giữa đám con gái
chợt thấy Hân đang bị
kẹt,anh liền chen tới phụ:
_Xin lỗi các bạn gái,mình phải
đi ra đây phụ bạn này chút
xíu!.
Hân cố gắng vác cái đầu xe
lên nhưng ko được.Nó cố
mấy cũng ko xong.Tâm đi
tới,vác cái xe ra khỏi hàng
và đẩy ra ngoài.Hân đứng
ngớ người nhìn và chạy theo
Tâm ra khỏi cổng trường.
_Này!Cám ơn nhá!-Hân kéo
tay áo của Tâm lại.
_Ơn nghĩa gì chứ.Lên xe đi!.
Tâm nhảy lên yên sau ngồi
đợi nó leo lên chở.Nó nhìn
Tâm roài nói:
_Sao ông ko chở?.
_Anh thấy lười quá!Pé chở
đi!!!.
_Không!Mún tui đi thì anh phải
chở tui chứ!.
Tâm nhăn mặt leo lên yên
trước.Hân cười đắc ý ngồi
lên yên sau.Chợt,Tâm ném
cái cặp ra sau bắt Hân
giữ.Roài anh đạp xe đi,Hân
cứ ngồi hỏi:
_Sao ko để trên giỏ xe?
_Không thích!
Hân bực mình ôm cặp cho
Tâm.Cóa mấy đứa girl đi
Atila,Dylan chạy qua liếc xéo
nó.Trước giờ nó có bị vậy
đâu,tất cả đều do lỗi của cái
tên ngồi trước nó.Nó bùn
rầu và ngồi rủa thầm hắn...
**************************
..Trong quán kem Thiên
Lý,Hân và Tâm ngồi ăn
kem.Cuộc trò chiện quả thật
chả vui tẹo nào:
_Pé có đồng ý cái điều kiện
đó ko?.
_Không!.
_Anh hỏi lại đó,chịu
không?:k18
_Sao ông dai vậy hả?.:k53
_Vậy thì mai pé sẽ nổi tiếng
thật sự!.:k12
Hân nhăn mặt,nó bỗng nghĩ
ra 1 diệu kế.Đó là nói nhẹ
nhàng và nhìn Tâm với cặp
mắt hết sức ngây ngô:
_Anh Tâm đẹp zai,dễ
thương,galăng,em với anh
ko thù oán gì....Mà nếu có
mong anh bỏ qua cho
em...Làm ơn trả em cuốn sổ
đc ko anh?.:k3
Tâm im lặng.Hân nghĩ là mình
đã thành công nhưng...
_Mắt lé kim mà còn nhìn
người khác nữa...:k61
Bị Tâm cho một vố đau,Hân
ko cười nổi mà im lặng tiếp
tục ăn kem.Trong lòng nó tự
nhủ:"Nhịn hắn!Hắn mà nói cho
cả trường biết thì tiêu
mình!".Nó cố gắng cười mỉm
chi với Tâm.Chợt,có tiếng
của Tuấn ở đằng xa vang
lên:
_Hân!Hân cũng tới đây ăn
kem à?.:k25
Nó giật mình quay qua,đúng
là Tuấn.Theo sau cậu là một
bạn gái,hình như học lớp
9.Hân đứng lên mỉm cười
chào Tuấn:
_Chào Tuấn!Cậu cũng ăn kem
ở đây à?.
_Ừ!Đây là...-chỉ chỉ Tâm.:k65
_À!Đừng để ý tới người đó!-
Hân nói lạnh băng.:k41
_Ai vậy anh?-Cô bé đó đi
hỏi.:k27
_À...giới thiệu với em đây là
Ngọc Hân,bạn gái trước đây
của anh.Hân à!Đây là bạn gái
hiện giờ của mình-Vân
Anh,cô bé học lớp 9.:k64
Hân nhìn vẻ hạnh phúc trên
gương mặt của Vân Anh.Nó
cảm thấy hơi ghen tị.:k34
_Anh đi nghe điện thoại đây!
Hai người nói chuyện
nhá!.:k26
Tuấn rời khỏi.Tâm lúc này
như bị bỏ rơi.:k19
_Chào em!Em dễ thương
quá!:k57
Hân mỉm cười chào cô
bé,nhưng...:k23
_Ko dám!Tôi đâu mún so sánh
với "bạn gái cũ" của anh
Tuấn đâu!:k62
_Em nói gì???
_Tôi thật ko thể tin nổi là chị
từng là bạn gái của anh
Tuấn đấy!
_Sao???
Hân choáng nặng vì cô bé
hoạt bát hồi nãy đã biến mất
thay vào đó là một con bé
chanh chua,chảnh chọe.:k66
_...Cũng may là anh ấy đã
chia tay chị roài.:k35
_Xin lỗi???.:khi5:
_Tôi nói là CON VỊT XẤU XÍ
NHƯ CHỊ THÌ ĐỪNG BAO GIỜ
MƠ LÀM CON THIÊN NGA NHÁ!
MẮT THÌ LÉ KIM,NGƯỜI THÌ CÓ
1 KHÚC.MŨI TẸT,NÓI CHUNG
CHẢ CÓ GÌ NỔI BẬT CẢ!ĐỪNG
CÓ TƠ TƯỞNG LÀ SẼ QUAY
LẠI VỚI ANH TUẤN!Anh ấy đã
có tôi rồi!
Hân nổi giận,nó đã tát một
cái thật mạnh vào má của
Vân Anh.Thật ko may cho
Hân là Tuấn đã nhìn
thấy.Cậu chạy tới và hỏi han
Vân Anh:
_Sao Hân lại tát Vân
Anh?:k66
_Tuấn đi mà hỏi cô bạn gái
của mình ấy!.:k55
_Em có làm gì đâu.Em chỉ nói
chị ấy là em thích chị ấy lắm!
Vậy mà chị ấy mắng em xối
xả.Đã thế còn tát em
nữa...:k56
Vân Anh ôm chầm lấy Tuấn
mà khóc.Hân khó chịu vì lời
giả dối của Vân Anh.:k44
_Thật vậy ko Hân?-Tuấn
nhìn nó hỏi.:k49
_Không hề có vụ đó!.:k34
_Đừng có xạo!Chính mắt
Tuấn thấy Hân tát Vân Anh
mà!:k47
_Mình...:k53
Hân bị dồn vào góc.Nó ko
biết làm sao thì...:k27
_Này!Đủ rồi!:k68
Tâm bước ra,anh kéo Hân ra
sau lưng và quát:
_Nãy giờ là anh đây nhịn lắm
rồi đấy!.:k55
_Anh là ai?Sao lại can thiệp
chuyện của tụi tui?.:khi5:
_Này nhóc!Nghe cho rõ nhá!
Cả con bé xấc xược kia nữa!
Anh tên là Nguyễn Chí
Tâm,trùm của khối 11 trường
Nguyễn Thái Bình,là bạn trai
của Ngọc Hân!.:k47
_Cái gì?-Vân Anh trố mắt
nhìn.:k44
_Ra là anh à!-Tuấn thì đã
nghe danh rồi.:k44
_Anh nói cho chú em biết nhá!
Về dạy lại con vợ mình đi!
Còn cô bé kia nữa,anh nãy
giờ ngồi nghe hết chuyện
rồi!Liệu hồn đó!.:k31
Nói xong,Tâm kéo Hân đi
trước mặt Tuấn và sự ghen
tức của Vân Anh...:k58
Chap 7...
Tâm đạp xe chở Hân đi lòng
vòng ở một khu chung
cư.Xong,anh dừng lại ở một
bên đường.Hân nhìn xung
quanh ngạc nhiên:
_Đây là đâu vậy?.:khi17:
_Hẻm đi vô nhà anh!.:k34
_Sao chở tui tới đây?.:k44
_Anh thấy pé ko vui nên đạp
xe về nhà anh.Lát nữa pé
cứ đi thẳng roài quẹo phải là
ra khỏi đây được thôi.:k26
_Vậy tui về.:k30
_Khoan đã!.:khi10:
_What?:k53
_Pé đã đồng ý điều kiện của
anh roài nhớ ko?:khi10:.
_Hồi nào?:k44
Hân suýt nữa té xuống
xe.Nó ngạc nhiên nhìn
Tâm.Tâm nhăn mặt tỏ ý trách
móc:k1
_Hùi nãy trong tiệm kem!:k40
_Way!Cái đó là anh tự nhận
mà!.:k60
_Pé ko trả lời mà để anh nắm
tay dẫn đi là coi như đồng ý
roài!.:k70
Tâm cười đểu...:k4
_Anh...Vậy trả sổ cho tui
đi!.:k53
_Anh ko thích!:k38
_Cái gì cơ?.:k44
Hân há hốc miệng ra nhìn
Tâm.Tâm khoanh tay nói với
nó:
_Nghe này!Tụi mình sẽ thử
trong 2 tháng.Nếu anh thấy
pé biết điều thì sẽ trả,còn ko
thì anh se giữ lun.:k29
_Nhưng...:k65
_Quyết định vậy đi!Bye nhá
"pé cưng"!:k4
Tâm nựng mặt nó một cái roài
chạy nhanh đi mất.:k48Hân
chỉ biết thẫn thờ nhìn
theo.Sau đó,nó đạp xe về
nhà.Không hiểu sao nó có
cảm giác vui vui trong
lòng....:k3
..Ra chơi ngày thứ ba,Ngọc
Hân đi xuống căn teen mua
nước thì tình cờ nghe được
câu chuyện của hai chị khối
11
_Này!Ông Tâm lớp bà có bạn
gái rồi đấy!
_Thiệt ư?Sao tui ko biết ta?.
_Con Vân Anh em gái tui hum
qua bảo là thấy ổng đi với
bạn gái mà!Nghe nói con đó
xấu lắm!
Hân đớ người ra,con bé Vân
Anh đã mách lẻo chuyện hôm
qua.Hân cố gắng tránh hai
cái miệng đang bàn tán về
nó.
_Xấu cỡ nào?
_Thì hình như là mắt lé
kim,mũi tẹt,người thì có 1
khúc ấy!
Hân nhắm mắt,cắn răng chịu
đựng,vì nó chả mún rắc rối
gì thêm.Nhưng,có hai tên con
trai giỡn với nhau xô trúng
người nó làm cho nó té vào
một trong hai chị khối 11 khi
nãy.
_Em xin lỗi chị!
_Không sao đâu em.
Roài nó cười bỏ đi.Tai nó
nghe đc tiếng hai người đó
nói:
_Nhìn con bé hùi nãy giống
với con Vân Anh tả quá!
_Lầm ko đó?Coi chừng nói
oan cho người ta đó!.
Hân chạy nhanh ra chỗ con
Thanh hay đứng đợi nó.Vừa
thấy dáng con bạn,nó đã
chạy nhanh tới đập vai
Thanh.Nhưng mà...
_Thanh!Đợi tao lâu ko mày?.
Thanh đang giận,vẻ mặt của
nhỏ nói lên hết.Hân bặm môi
lại,cố gắng tìm hiểu nguyên
nhân.
_Sao mày ko nói cho tao
biết?.-Thanh chống nạnh
nhìn Hân.
_Nói gì?.
_Chuyện mày quen với ông
Tâm đó!
_Tao...
_Tao đã nói là đừng có dây
vào ổng mà.Bây giờ cả
trường đồn ầm lên rồi
đấy!.Mày chả chịu nghe tao
nói gì cả!
_Thanh à!Tao xin lỗi,tao...
_Tao hổng mún nghe nữa!
Tao bực wá òi!
Con Thanh lấy tay bịt tai
lại,rồi chạy lên lớp để lại một
mình Hân đứng cúi mặt xuống
buồn bã.Hân đi tới băng ghế
đá và ngồi xuống.Bỗng,có
bàn tay ai đó đặt lên vai nó.
_Pé sao vậy?.
Hân ngẩng lên,đó là Tâm-
người mà nó ko mún gặp
nhất vào lúc này.Nó đứng
lên hất tay Tâm ra khỏi vai
và nói:
_Tôi ko sao!.
Tâm kéo nó lại và hỏi:
_Đừng có xạo!Ko sao mà mặt
mũi bí xị vậy hả?
_Chứ anh mún gì?Ko lẽ tui
phải cười tươi với anh mới
đc sao?
_Có thể lắm!.
_Tui ko mún nói chuyện với
anh!Tránh xa tui ra!.
Hân hất tay Tâm ra và đi lên
lớp.Nó đã nghe những lời
xầm xì từ hồi đầu giờ.Nó rất
mún cái Thanh biết nỗi khổ
của nó.Hân chạy vô
lớp,những đứa con gái bên
lớp 10A9 đã đứng ngay cửa
đợi nó từ lâu.Hoa đang đứng
cãi nhau với đám con gái đó:
_Mấy người tránh ra coi!Thật
là...
_Kêu con Ngọc Hân ra đây!
_Kiếm Ngọc Hân chi?
_Kệ tụi tao!Kêu nó ra đây coi!
_Hân đi rồi!-Hoa xua tay
đuổi.
Một con nhỏ khác đi tới nắm
áo Hoa và nói:
_Tao ko có giỡn đâu đó!
_Bỏ tay ra!
Hoa cùng những đứa khác
trong lớp quát lên.Hân nhìn
thấy tất cả,nó đi tới và kéo
tay của nhỏ đó khỏi người
Hoa.
_Tôi là Ngọc Hân đây!Mấy
người mún gì hả?.
_Mày là Ngọc Hân!
_Phải!
_Đi theo tụi tao!
_Tại sao tui phải đi?.
_Con này!Sao mày hỏi nhiều
thế?Cứ đi roài biết!.
_Có chuyện gì ở đây thế
hửh???
Tâm bước tới,cả đám con gái
thấy trai đẹp là mắt sáng
rực.Hân bực bội quay đi,Tâm
nhìn nó roài nhìn mấy đứa
A9:
_A9 kéo băng qua A5 làm gì
thế hả?
_Dạ,tụi em chỉ...chỉ đi ngang
thui ạ!.
Con nhỏ cầm đầu hùi nãy
nhẹ giọng trước Tâm.
_Vậy giờ về lớp hết đi!.
_Dạ...
Cả đám A9 ngoan ngoãn đi
về lớp.Tâm quay qua tính
hỏi han Hân:
_Pé có sao ko?
_Không sao!
Hân nói cộc lốc,vì nó đang
bực mình.Sau đó,nó đi về
chỗ ngồi trước bao nhiêu
cặp mắt và lời xầm xì của
mọi người trong cũng như
ngoài lớp.Tâm đi theo nó và
đứng trước bàn nó:
_Hum nay pé sao thế?Anh
làm gì sai à?
_Phải!
_Anh làm sai chuyện gì?
_Mọi chuyện!.
_Sao???
Tâm vẫn còn thắc mắc thì
chuông reo vào lớp,anh gõ
tay xuống bàn bỏ đi mà ko
quên nói với Hân:
_Anh về đây, ra về anh đợi
em đó!Đừng có trốn đấy!.
Hân bịt tai lại cố tình ko nghe
Tâm nói.Tâm lắc đầu bỏ đi,
mọi người đều đã về chỗ
ngồi.Hoa hỏi Hân:
_Này Hân!Mày bỏ tay ra đc
rồi đó!
_Ừm...
Hân bỏ hai tay xuống và
nhìn theo cái dáng Tâm đang
đi.Nó cảm thấy hơi chạnh
lòng...
***************************
..Ra về,Hân xếp tập vở vào
cặp.Lớp trưởng đưa nó bài
kiểm tra Lý,và kết quả bài
kiểm tra khiến nó thất vọng
ê trề.Nó cứ cầm bài kiểm tra
mà thở dài... :k11
_5 điểm à?. :k61
Cái giọng đểu đểu quen
thuộc mà ko cần quay lại Hân
cũng có thể nhận ra.Và nhất
là nó đang ko muốn thấy mặt
cùa tên đó-Tâm-hắn đang
đứng cười khinh khỉnh đằng
sau lưng Hân:k4(Hân ngồi
ngay cửa sổ,cửa sổ ko có
song sắt).Hân vội vàng cất
tờ kiểm tra nhưng đã bị Tâm
giật khỏi tay.:k14Nó quay lại
và hét lên:
_Trả cho tui! :k47
_Từ từ nào!Anh phải coi bài
kiểm tra của pé ra sao
đã!. :k8
_Trả đây! :k44
Hân nóng máu lên,nó xách
cái cặp và đuổi theo Tâm
suốt dãy hành lang tầng 2
rồi lên tầng 3.:k23Chạy một
hồi khiến nó thấm mệt,nó
dừng lại,hai tay chống lên
hai đầu gối và thở dốc.Tâm
ko nghe thấy tiếng chân hay
tiếng kêu của Hân đằng sau
nữa,anh dừng lại và xoay
qua.:k46Nhìn thấy Hân đang
đứng nghỉ mệt,Tâm mới đi tới
hỏi:
_Mệt roài à? :k58
_Còn hỏi nữa! :k55
Hân hét lên bực bội.Tâm phì
cười và lấy chai nước trà C2
trong cặp ra đưa cho Hân:
_Cầm lấy nà!Anh mua sẵn cho
pé hùi ra chơi đó! :k4
_Tốt quá ha! :k65
_Từ nhỏ! :k29
Hân cầm lấy chai nước và
giật mạnh tay phải Tâm kéo
về phía nó roài nó giật tờ
giấy từ tay trái của
Tâm.:k48Còn Tâm thì bị té
xuống,cũng may là tay anh
vịn cái lan can nên mặt anh
ko hun mặt đất.:k71Một tay
khác của Tâm ôm lấy eo của
Hân khiến cho Hân bị trượt
ra phía sau và té xuống
đất:k44.Hân nhắm chặt hai
con mắt lại,nó nghĩ cái đầu
nó sẽ tiếp đất khá mạnh
bạo.:k20Nhưng...
_Đau quá!!! :k19
Hân nghe thấy tiếng Tâm hét
lên,nó vội vàng mở mắt
ra,nó ko hề bị đau ở
đầu:k53.Nhìn qua bên
cạnh,Hân nhìn thấy Tâm
đang lấy tay đỡ đầu nó. :k18
_Pé còn nhìn nữa à?Biết cái
đầu pé nặng lắm ko? :k47
Hân vội ngồi dậy,Tâm ngồi
dậy xoa cái cổ tay và than
thở: :k49
_Ôi cổ tay yêu quý của tao
ui, chắc là mày đau lắm
hả? :k43
Hân trợn mắt nhìn Tâm... :k42
_Đau cũng phải thôi,bị cái
đầu đặc thịt đè lên mà! :k41
_Cái...cái...gì?Anh nói gì nói to
hơn cho tui nghe coi!. :k53
_Ấy ấy!Anh có nói gì đâu mà...
_Hừ!Tui về đây!Bực
quá! :khi5:
Hân đứng dậy phủi phủi áo
quần,nó liếc xéo Tâm một cái
roài bỏ đi.Còn Tâm cũng
đứng dậy nhưng... :k33
_UI DA!!!.:k56
Hân giật mình quay lại xem
cái tên cà tưng đó bị gì mà tự
dưng hét lên.:khi5:Tâm đang
ôm cái cổ tay của mình,thấy
lạ nên Hân chạy tới hỏi:
_Gì mà cứ ôm cái cổ tay yêu
quí của ông mà rên vậy?. :k7
_Pé đỡ anh dậy đc ko? :k57
_Why? :k7
_Anh bị trặc cổ tay roài!Đau
quá! :k56
_Vậy à?Đáng đời anh! :k55
_Này!Nhờ anh đỡ cái đầu của
pé nên pé mới ko bị u đầu
đấy!Nhớ ko?:k23
_Ủa?Tui có kêu anh đỡ tui
đâu!. :k66
_Thui mà!Giúp anh đi
pé! :khi17:
Hân tính bỏ đi nhưng vì lòng
nhân đạo của nó khá nhiều
nên nó đỡ Tâm đứng dậy.Sau
khi đỡ Tâm đứng dậy,nó dẫn
Tâm xuống phòng y tế... :k38
...Hân đứng ngoài phòng y tế
đợi Tâm ra...
_Sao ạ?Trặc cổ tay mà phải
3 tuần mới hết!:k11
Hân trợn mắt và há hốc
miệng nhìn Tâm.Còn Tâm thì
vẫn tỉnh bơ.Sở dĩ Hân phải
ngạc nhiên như thế là vì
trước khi Tâm vô phòng y tề
nó đã nói như sau:
"Hân khều Tâm lại trước khi
anh vô phòng y tế:
_Nếu có thể, tui sẽ...giúp anh
trong mấy ngày này.:k61
_Sao?Pé nói vậy là sao?.:k12
_Thì tui làm anh bị trặc tay
nên tui sẽ giúp anh chép
bài,hoặc là chở anh về
nhà...Vậy đấy!:k18
_Ừm...:k4
Tâm lúc đó đã nở một nụ
cười rất là đểu..."
Bây giờ nhớ lại,Hân mới thấy
sao mình ngốc quá.Suốt
đường đi chở Tâm về
nhà,Hân phải khổ sở rất
nhiều, có 2 nguyên nhân.Đó
là:
1.Nó đang chở 1 koolboy sau
lưng nên rất nhìu cặp mắt
ganh ghét chĩa vô nó!:k29
2.Cái tên ngồi đằng sau chả
chịu ngồi yên,thỉnh thoảng
hắn lại vung tay múa chân
khiến nó phát mệt...:k29
Cuối cùng cũng tới con hẻm
nhà Tâm,Hân dừng lại và nói:
_Tới rồi đó!Xuống lẹ cho tui
về!:k60
_Từ từ đã!Cái tay anh nó
đang đau mà!:k14
Tâm vừa xuống xe vừa
cười tươi với Hân.Nhưng Hân
chả bao giờ Hân chịu cười
lại.Tâm chọc nó:
_Way Lé Kim!:k4
_Tui tên Hân!Nói bao nhiêu
lần roài mà!>"..Buổi tối, tại
nhà Hân...
_Hân à!Có con Thanh kiếm nè
con!
Đang ngồi đọc báo trên
phòng thì Hân nghe tiếng
mama nó gọi.Nó chạy nhanh
xuống lầu.Thanh đang đứng
khoanh tay,nhăn mặt đợi.
_Thanh!Đợi tao lâu ko?.
_Ừ thì cũng khá lâu...
_Thôi!Lên phòng tao đi!
Hân kéo Thanh lên
phòng.Vừa đi,Hân vừa hỏi
Thanh:
_Tới nhà tao chi vậy?
_Qua chơi ko đc à?
Nghe giọng của con bạn,Hân
biết chắc là Thanh vẫn còn
giận.Nhưng nếu giận thì nhỏ
đã ko qua nhà Hân làm gì.Hân
khẽ cười vui vẻ.
...Trong phòng Ngọc Hân...
_Mày với ông Tâm sao rồi?
Thanh vừa đọc tờ báo Mực
Tím vừa hỏi Hân.
_Sao là sao?Tao với ổng chả
có gì hết!.
_Mày có chắc là mày ko có
cảm tình với ổng ko?
_Chắc!Không bao giờ tao
thích một người như ổng
đâu!
Thanh cười nhếch mép.
_Mày tưởng mày nói dối tao
đc hả Hân?
_Cái con này...Mày bắt đầu
lên cơn rồi hả?
_Hồi đó khi mày chia tay
Tuấn,mày cũng nói như
vậy.Cũng nói là ko bao giờ
nhớ nữa.Nhưng mà đến giờ
mày vẫn chưa quên đc đấy
thôi!Nghĩ lại đi!
_MÀY ĐỪNG ĐỂ TAO PHẢI
BẤT LỊCH SỰ MÀ ĐUỔI MÀY
VỀ!
_Khỏi cần mày nói!Tao về
đây!Tao nói trước,nếu mà
ông Tâm bibi mày thì mày
đừng có khóc lóc với tao!
Thanh đứng dậy và bỏ đi về
nhà.Hân nổi giận nhìn theo
dáng Thanh đang đi về nhà...
chap 11...
Sau cái ngày cãi lộn với con
Thanh đã đc 2 tuần, Hân cảm
thấy bực bội.Lại thêm cái tên
đang ngồi bấm tin nhắn điện
thoại trước mặt nó nữa.Tại
vì hắn mà cuộc đời nó thảm
hại như vậy,tại hắn mà con
bạn thân nhất của nó đã
hiểu lầm nó.Tất cả là tại
hắn-Nguyễn Chí Tâm!.Tại
sao chứ?Tại sao ngày nào
nó cũng phải tới nhà Tâm
chở hắn đi học rồi lại chở
về?.Còn nữa, tại sao cái cổ
tay của hắn bị trặc mà lâu
hết vậy???.Và nó ngồi ở
quán nước với Tâm làm gì
chứ?Sao giờ này nó ko đi
về?.Hân bặm môi nghĩ ngợi.
_Hey!
_Hả?Gì?
_Pé sao im re vậy?Còn
nữa,đừng có bặm môi nhìn
anh nữa,mắt đã xấu thì phải
cố giữ cái miệng đẹp hơn
chứ.
_Nè!Có cần phải ăn nói móc
họng ng' khác vậy hok?
Hân bực bội,chả bao giờ nó
cảm thấy vui vẻ gì khi nói
chuyện với Tâm cả.Đang
ngồi uống ly nước cam của
mình,nó chợt nghe Tâm kêu:
_Em yêu!
_Sặc sặc-Hân bị sặc vì cách
gọi của Tâm
_Sao thế em yêu?
Tâm nhe răng cười,Hân ho
liên tục.Sau đó, nó liếc Tâm
đang cười đắc ý vì đã chọc
đc nó.
_Em...
Tâm chưa kịp nói hết thì đã
bị Hân chặn họng lại:
_ANH MÀ CÒN NÓI NHƯ VẬY 1
LẦN NỮA THÌ LY NƯỚC CỦA
TUI BAY THẲNG VÔ MẶT ANH
ĐÓ!
_Anh giỡn mà.Sao pé khó
thế?
_Ko có giỡn cái kiểu đó.Hiểu
chưa?
_Ok ok,pé bình tĩnh lại nào.
_Hừ!
Hân tiếp tục uống nước
cam.Trời tự dưng đổ
mưa,Tâm nhìn ra ngoài
trời.Hân ngồi trầm tư suy
nghĩ, và cũng sẵn tiện ngắm
khuôn mặt của Tâm.Quả
thật,Tâm có 1 khuôn mặt rất
đẹp,rất thu hút người
khác,Hân chợt thấy mặt của
mình hơi nóng lên,tim nó bắt
đầu đập nhanh hơn một
chút.Nó cảm thấy lạ lắm,mặt
của nó cứ nong nóng lên.Hân
vội đứng dậy:
_Pé sao thế?Sao tự dưng
đứng lên vậy?
_Tui...tui...tui đi rửa mặt!
Nói rồi nó vội chạy đi,nhưng
chân nó vấp phải một cái
chân ghế và nó ngã người
ra phía trước.Ko có gì để
bám vào, nó quơ quào tay
và mắt thì cứ nhắm tịt lại.Tâm
nhìn thấy vậy đã chạy tới
đưa tay ra đỡ nó.Hân từ từ
mở mắt ra, nó ko cảm thấy
người nó tiếp đất gì cả,thay
vào đó là khuôn mặt Tâm
đang nhìn nó chòng chọc.Hân
vội vàng đứng ngay lại và
đẩy Tâm ra, rồi nó chạy
thẳng vào WC.Tâm gãi đầu
nhìn theo Hân và cảm thấy
khó hiểu.
Còn Hân,nó đứng rửa mặt
xong rồi nhìn mình trong
gương.Nó tự hỏi tại sao nó
lại có cái cảm giác như hồi
nãy.Rồi nó nhớ lại lúc Tâm
đỡ nó, và giật mình nhận ra:
Cái tay Tâm đỡ nó chính là
cái tay đang bị trặc.Hân đứng
ngẩn ra khoảng 10 giây.Sau
đó,nó đùng đùng nổi giận
bước ra cái WC và tiến
thẳng về phía Tâm đang tính
tiền.
_Pé rửa mặt xong rồi à?Mình
về thôi.
_Tại sao anh nói dối tui?
_Nói dối?Anh nói dối em cái
gì?
_Cái tay của anh ko bị
trặc.Đúng ko?
_Mình về thôi em!
Tâm kéo tay Hân đi,nhưng nó
đã hất tay Tâm ra và nói:
_Anh nói sự thật đi!
_ANH BẢO LÀ ĐI VỀ!
Tâm hét lên và lôi nó đi
trước bao nhiêu người.Tay
của Tâm nắm chặt đến nỗi cổ
tay của Hân đau kinh
khủng.Sau khi đi ra khỏi
quán,Tâm kéo nó đi bộ giữa
trời mưa .Hân cố gắng rút
tay lại,nó đứng lại ko đi theo
Tâm.Tâm quay qua nhìn nó:
_Sao đứng lại?
_Anh có điên ko?Sao tư dưng
đi giữa trời mưa như vậy?.
_Anh...Anh cũng ko biết tại
sao mình lại như vậy nữa?
_Anh...Anh thật là...tui đi về
đây.Ướt nhẹp cả rồi.
Hân quay đi bỏ về,chợt Tâm
kéo tay Hân lại và ôm chặt
nó.Hân lấy tay đấm thùm
thụp vào lưng Tâm:
_Làm gì vậy hả?Bỏ tui ra!
_Anh thích em,Ngọc Hân!
_Tui ko nghe bỏ ra!
_Nghe này!Anh bị trặc tay là
thật,nhưng mà chỉ chừng có
vài ngày thôi.Anh nói dối em
là vì anh muốn ở cạnh
em,anh thật sự thích em đó!
_Tui ko nghe!Tui ko thích
anh!
_Em...em nói gì cơ?Em ko
thích anh ư?
_Phải!Tui ko hề thích anh!
Tâm ghì chặt hai tay lên vai
Hân và hỏi kỹ hơn:
_Sau tất cả những ngày qua
em ko có tí cảm giác nào với
anh ư?
_Đúng!
Tâm buồn bã,hai tay buông
lỏng xuống,Hân nhìn theo vẻ
mặt Tâm và nói:
_Nghe này,em ko biết là anh
thích em như thế nào.Nhưng
đừng cố tìm cách khiến
người khác thích mình.Anh
hiểu chứ?
_Đừng nói nữa.
Hân im lặng quay đi,tránh
ánh mắt của Tâm.Tâm thì vẫn
cứ nhìn Hân với ánh mắt đau
khổ.Đc một lúc,Hân nói:
_Em nghĩ...tụi mình nên về đi.
Hân quay lưng lại và bước
từng bước một về nhà.Tâm
nhìn theo dáng của Hân và
khẽ nói:
_Anh sẽ ko bỏ cuộc đâu.
Rồi Tâm cũng quay đi và đi
về nhà.Trời vẫn còn đổ
mưa.....mưa như trút
nước....trong lòng nó,và
ngoài đường...
...Hân bước đi trong mưa,ko
hiểu sao nó cảm thấy tội tội
cho Tâm.Xe đạp của nó hôm
nay hư nên phải nhờ papa
chở đi học,còn Tâm thì phải
nhờ Hiếu cho đi ké xe.Nó
vừa đi vừa suy nghĩ về
những điều nó đã làm vừa
rồi.Chợt,nó ko thấy giọt mưa
nào rơi vô người.Hân ngẩng
lên,một chiếc ô màu xanh
dương đậm.Ko hiểu sao
trong đầu nó,người nó nghĩ
tới ngay đầu tiên là...Tâm.Nó
quay lại sau lưng,đó là Tuấn.
_Sao Hân lại đi dưới mưa thế
này?Con gái dầm mưa ko tốt
đâu!
_Sao Tuấn lại ở đây?
_Tuấn đi mua đồ,sẵn tiện
qua nhà cái Thanh để trả tập
luôn.Còn Hân?
_À...Hân...
_Coi Hân kìa ướt hết rồi.
Tuấn nhìn Hân lo lắng,Hân
cúi mặt xuống và vuốt nhẹ
tóc mình.
_Nè!Cầm dùm Tuấn!
Tuấn đưa cho nó cái dù,rồi
cởi áo khoác ra,khoác lên
người Hân.Hân quay qua và
hỏi:
_Sao tự nhiên....
_Khoác vô cho đỡ lạnh!
_Nhưng mà...
_Không có đc cãi Tuấn nghe
ko?Bây giờ Tuấn đưa Hân
về nhà nha?
_Ừm...Cám ơn Tuấn.
Rồi cả hai cùng đi về nhà
Hân.Vừa đi,Tuấn vừa hỏi nó:
_Bạn trai của Hân đâu rồi
sao ko thấy đi chung với
Hân?
_Ai cơ?
_Thì cái tên Tâm đó!
_Tuấn hiểu lầm rồi!Ko phải
vậy đâu.
_Nghĩa là....
_Mình...mình ko có quan hệ gì
với anh Tâm cả.
_Thật à?
_Ừm.
Rồi cả hai cứ đi mãi cho tới
khi đến đc nhà Hân:
_Thôi,tới nhà Hân rồi!Tuấn
về nha?
_Ừm...Tuấn về cẩn thận.
_Ừm...Hân này!
_Gì Tuấn?
_À...Thôi để bữa khác
vậy.Bye Hân nhá!
_Bye!
Rồi Tuấn chạy nhanh đi.Hân
nhìn theo dáng Tuấn đang
khuất dần,nó im lặng bước
vô nhà....
..(Nhân vật Hân)...
Tui tên là Trần Ngọc Hân,
hiện là học sinh lớp 10
trường Nguyễn Thái Bình.Tui
là một con bé hết sức vô tư
lự.Tui cũng như bao đứa
bạn,cũng đã từng có bạn trai
( xin nhấn mạnh chữ "từng")
,và tui thề sẽ ko wan tâm
đến bất kì ai ngoài người đó
cả.Nhưng,vào 1 ngày ko
mưa,khi tui đang đạp xe
thong dong trên đường
thì...Rầm...Lúc đó cứ như sao
chổi xẹt ngang tui vậy.Vì
sau cái ngày hôm đó tui đã
khổ sở rất nhiều.Từ chuyện
mất cuốn nhật kí đến chuyện
Thanh-con bạn thân- cãi
nhau với tui,và mới đây nhất
là Tuấn hiểu lầm và tui về
nhà trong tình trạng ướt như
chuột mới hồi chiều nay.Tất
cả đều do "hắn" đem đến
cho tui."Hắn" là Nguyễn Chí
Tâm- ngôi sao quả tạ của
đời tui>"
_Hân này!Tụi mình...chia tay
đi!
_Sao Tuấn lại...
_Vì bây giờ trái tim của Hân
đã thuộc về ng' khác rồi!
_Tuấn nói gì cơ?
_Hân đã thích Tâm rồi,phải
ko?
_Sao Tuấn biết?
_Vậy là đúng như Tuấn linh
cảm.Dạo này,Tuấn đã ko còn
thấy 1 Ngọc Hân vui vẻ hoạt
bát nữa.Mà là 1 Ngọc Hân u
sầu,trầm cảm.Điều làm Hân
thay đổi chắc chắn là chiện
tình cảm của Hân và Tâm.
_Đâu có đâu!Hân vẫn cười
mà!
_Cười ngượng thì có!
_Thật đấy!Vì hắn sắp đi Mỹ
rồi!Như vậy thì Hân sẽ ko
còn gặp hắn nữa,ko còn phải
cãi nhau với hắn.Không còn...
Nói đến đây,nụ cười trên môi
Hân vụt tắt,thay vào đó là
tiếng nấc và những giọt
nước mắt rơi xuống.Nó bật
khóc,Tuấn ôm lấy nó và vỗ
nhẹ vào lưng.
_Đừng tự dối mình nữa!Ngốc
à!
_Phải đấy!Mày đừng có kìm
nén cảm xúc nữa!
Tụi bạn ở đâu chạy tới an ủi
Hân.Ai cũng khuyên nó nên
nói rõ với Tâm...''
....Và bây giờ,nó đang nhớ
về Tâm.Chắc có lẽ,bây giờ
Tâm đang chuẩn bị lên máy
bay rồi.Soạt,cuốn sổ nhật kí
trên tay nó rớt xuống.Hân
cúi xuống lượm,một lá thư
rớt ra...Hân lượm lên và mở
ra đọc:
"Gửi cô pé ngốc!
Lá thư này có lẽ sẽ ko bao
giờ em đọc dc.Anh chỉ nghĩ
là May be thôi à nha!.Bây giờ
là 11 giờ đêm,giờ này pé
đang làm gì nhỉ?Chắc là đang
cặm cụi học như mọi khi.Pé
biết ko?Anh lúc nào cũng
đứng ở bên kia đường nhìn
vô cửa sổ phòng em lúc 9
giờ tới giờ.Ngày nào cũng
zậy cả?Chỉ cần nhìn thấy
pé,anh sẽ ko quản bất cứ
điều gì.Nhưng,hôm bữa dầm
mưa xong,anh bị cảm rồi.Hì
hì,pé cũng zậy à?Cho anh sr
nha!.Anh nhớ pé lắm!Mấy hôm
nay ko gặp,anh nhớ phát
điên lên đc.Nhớ cái dáng nấm
lùn của pé,nhớ cái giọng nói
ngốc nghếch,nhớ lắm biết ko
nà?.
Anh ko bít từ lúc nào,anh đã
wen cái cảm giác có pé bên
cạnh rồi!Đừng cười anh nha!
Anh dốt văn lắm!Anh chỉ mún
nói 1 điều:Nothing can't
prevent me form loving
you...I love you...(Không có gì
ngăn đc tình cảm anh dành
cho em...Anh yêu em...)
Ký tên
Nguyễn Chí Tâm"
Hân nghẹn ngào,nước mắt
của nó rơi xuống.Nó yêu
Tâm!Tại sao nó lại đi lừa dối
bản thân mình chứ!.Hân
nhanh chóng thay áo và đón
taxi ra sân bay.Cầu sao Tâm
chưa lên máy bay.
--------------------------------------------------------
-----
...Tâm ngồi uống cafe và thở
dài.Anh rút điện thoại và nhìn
tấm hình của Hân.Tấm hình
này là do anh chụp lén khi
Hân đang đùa giỡn với bạn
bè.Chợt,điện thoại reo lên:
...Cùng lúc đó trên tivi...
Bản tin thời sự:"Đã xảy ra
một vụ tai nạn giao
thông.Nạn nhân là một cô gái
trẻ,độ tuổi khoảng 15,16
tuổi,tóc ngắn,cao khoảng
1m53...."
Tâm đứng dậy,mắt trợn tròn
kinh ngạc,chiếc điện thoại
rớt xuống.Chị của Tâm ngạc
nhiên hỏi:
_Sao vậy Tâm?
_Chị hai,em...em phải đi!
_Em đi đâu?Còn có 2 tiếng
thôi đó!
_Em mặc kệ...
Tâm chạy thật nhanh ra chỗ
tai nạn hồi nãy,mặc cho chị
của mình kêu từ sau.Bây giờ
trong đầu anh chỉ có 1 điều
mà thôi: Ngọc Hân!.Nụ
cười,ánh mắt,tất cả những
kỷ niệm về cô pé ùa về.Tâm
chạy thật nhanh,thật
nhanh.Lòng anh như lửa đốt
vậy....
Khi tới nơi,mọi ng' đang dọn
dẹp gần xong hiện
trường,Tâm đi tới hỏi từng
người:
_Cô ơi!Cho cháu hỏi,cô pé mới
nãy ra sao ạ?
_Cô pé ấy đã ko qua khỏi rồi
cháu à!Còn trẻ thế mà đã....
Tâm lặng người đi,nước mắt
anh bỗng lăn dài trên má,hòa
vào nước mưa.Anh hét lên
thật to:
_KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐC!
NGỌC HÂN!!!.
Rồi anh gục xuống,tựa vào
1 cái cột đèn.Đâu đó,có giọng
nói nhẹ nhàng...
_Anh Tâm!!!
Tâm nhìn qua bên kia
đường.Và ko thể tin đc,Ngọc
Hân đang đứng đó nhìn anh
và mỉm cười.Tâm ngạc
nhiên,anh chạy nhanh qua
bên kia đg' và đứng trước
mặt Ngọc Hân.Tâm lấy tay sờ
lên khuôn mặt của Hân:
_Là pé thật ư?
Hân bẹo má Tâm và nói:
_Giờ tin chưa?
_Quả đúng là em rồi!.Nhưng
sao em lại ra đây?
_Có 1 chuyện em mún nói cho
anh biết...
_Chuyện gì?...
_Em yêu anh!
_Anh ko nghe rõ,nói lại đi!
_EM YÊU ANH!NGUYỄN CHÍ
TÂM,EM YÊU ANH!!!
_Hả?Gì?Anh ko nghe đc.
_Hứ!Không thèm nói nữa.
Hân giận dỗi quay
đi.Chợt,Tâm ôm chầm lấy nó
và bảo:
_Anh yêu pé!Ngọc Hân à!I
Love you!
Tâm cúi xuống,cạ mũi mình
vào mũi của Hân.Hân mỉm
cười và rồi...họ kiss
nhau...giữa trời mưa...
Trong khi đó,ở nhà
Thanh,trừ Tuấn ra-cả bọn
đang dán chặt mắt vào cái
bản tin thời sự.Tuấn đi từ
trong bếp ra,thấy lạ nên hỏi:
_Này!Sao bữa nay,tụi mày
ham coi thời sự dzậy?
_Suỵt!!!
...Cả bọn cùng ra hiệu cho
Tuấn im lặng.Thấy lạ,Tuấn
chen mắt vào coi.Trên tivi
đang chiếu cảnh Hân và Tâm
kiss nhau.Ai cũng mỉm cười
đắc ý và thầm chúc cho họ
hạnh phúc...
Sau khi kiss nhau xong,Tâm
và Hân nắm tay nhau cười
vui vẻ.Chị của Tâm ở đâu tự
dưng đi tới:
_Đây rồi!Tìm mệt thật đấy!
_Chị!
_Mày có biết là mày đã làm
chị lo lắm ko hả?
_Em xin lỗi.
_Bỏ cả chuyến bay vì mày
đấy!
Tâm nhìn đồng hồ và nói:
_Còn 2 tiếng nữa chắc kịp!
_Vậy anh mau đi đi
Hân hối Tâm
_Đây là...
_À quên chưa giới thiệu,đây
là bạn gài của em :Ngọc
Hân.Đây là chị Lan-chị hai
của anh...
_Chào chị...
_Ừm...Thôi đi nào!
Cả ba ng' chạy tới sân bay....
Lát sau,khi đang ở cổng vào
máy bay.Chị của Tâm nói:
_Ráng tự lo cho mình đó!
_Em biết mà!
Hân vẫn cứ im lặng.Nó nghĩ
Tâm sắp xa nó rồi.Nhưng...
_Chị đi đây!Chào hai đứa nhé!
Chị Lan đi vô trước sự ngạc
nhiên của Hân.Tâm quàng vai
Hân đi về.Hân ngạc nhiên:
_Ủa???Ko phải là anh đi sao?
_Hửh???Anh đi làm gì?
_Zậy sao con Thanh nó...
_Sao?
_Thiệt tức điên với con này
mà!
_Thui nè!Dù gì cũng nhờ nó
mà em mới nói hết cho anh
biết mà!
_Ừ thì...
_Thoy!Đi ăn nào pé iu của
anh!
_Ừa...
Tâm nắm tay nó dắt đi.Họ
vừa đi vừa cười vui vẻ.Mặc
cho quần áo ướt nhẹp....
.......Và nàng lọ lem sống hạnh
phúc bên hoàng tử của mình
mãi mãi........
• Từ Khoá :
Đang xem :
1
Hôm nay:
2
Tổng số:
73Thống kê toàn hệ thống site :